You are currently browsing the monthly archive for Tháng Một 2016.

Thế kỷ XX đánh dấu những bước tiến lớn của loài người về khoa học-công nghệ trong đó phải kể đến là kỹ thuật vô tuyến điện (1900), vật liệu siêu dẫn (1911), điều khiển học (1940), kỹ thuật bán dẫn (1947), kỹ thuật lazer (1957), máy tính điện tử bán dẫn (1957), công nghệ thông tin (1958)… Các nhà vật lý ngộ nhận rằng chúng là thành quả của vật lý lượng tử và hiện nay, chiếm tới 30% GDP của một quốc gia phát triển, tức là dường như vật lý lượng tử đã đem lại những hiệu quả kinh tế xứng đáng với những đầu tư của xã hội trong suốt hơn một thế kỷ qua cho nó. Đó là còn chưa kể đến những hứa hẹn suốt gần 40 năm qua của các nhà vật lý lượng tử về công nghệ viễn tải lượng tử, máy tính lượng tử, v.v.. đầy tiềm năng với những tính năng mà dẫu có trong mơ cũng vị tất đã dám nghĩ tới!

Để lật tẩy sự dối trá này, tác giả sẽ điểm lại những thời khắc quan trọng của cái gọi là “vật lý lượng tử” và đối chiếu với các thời điểm ứng dụng cùng nội dung tương ứng trong khoa học-công nghệ vừa liệt kê ở trên.
….

Để xem chi tiết, xin hãy nhấn vào link: Nhưng ngo nhan ve thanh tuu cua vat ly luong tu

Advertisements

Vì sao trong suốt nhiều thế kỷ qua, bao nhiều nhà bác học xuất chúng, tài ba, lỗi lạc mà vẫn để cho vật lý học, thay vì tiệm cận dần tới chân lý như mong muốn của loài người thì ngày một rời xa nó? Và càng ngày càng tệ hại hơn? Thậm chí đã biến vật lý học trở thành một thứ “ngụy khoa học” che đậy cho những toan tính danh và lợi của nhóm người được mệnh danh là “các nhà vật lý (lý thuyết)”?

Để trả lời cho các câu hỏi này, tác giả cố thử lục lọi trong “đống đổ nát” của vật lý học gần 400 năm qua nhằm gắng tìm kiếm các manh mối tin cậy nhất mà tác giả gọi là những cái “bẫy chết người” trong vật lý học – là tựa đề cho bài viết này vậy. Chỉ khi nào thoát khỏi những cái “bẫy chết người” đó, vật lý học mới có cơ may thay đổi, vượt qua được cuộc khủng hoảng xuyên thế kỷ này!

Để xem chi tiết, xin hãy nhấn vào link: Nhung cai bay chet nguoi

(Bổ sung cho bài “Big Bang và những bất cập của vũ trụ học hiện đại”)

“Hơn một nửa số thiên hà lớn nhất trong khu vực vũ trụ gần dải Ngân hà đã từng va chạm và hợp nhất với những thiên hà khác để trở thành những thiên hà lớn hơn trong 2 tỷ năm qua”. Điều này trái ngược hoàn toàn với kết luận về một vũ trụ dãn nở. Nếu quả thật từng có vụ nổ lớn cách đây 13,7 tỷ năm khiến các thiên hà bay ra xa nhau, thậm chí đến nay lại còn đang tăng tốc thay vì chuyển động chậm lại, thì lực nào đủ sức khiến chúng bỗng nhiên lại chạy lại gần nhau để dẫn đến những “va chạm” như thế?

Tóm lại, sự va chạm của các thiên hà được ghi nhận này là bằng chứng thực nghiệm hùng hồn nhất về một vũ trụ không dãn nở theo cái gọi là “định luật Hubble” và công thức này chỉ là kết quả ngộ nhận sự dịch chuyển đỏ là do hiệu ứng Dopple mà không phải là do sự tổn hao năng lượng của ánh sáng lan truyền trong trường hấp dẫn vũ trụ trên khoảng cách lớn. Mà đã như thế thì học thuyết Big Bang sẽ sụp đổ vì đã có thêm chứng cứ thực nghiệm phản bác thuyết phục nhất.

Để xem chi tiết, xin hãy nhấn vào link: Thêm-một-bất-cập-của-mô-hình-vũ-trụ-dãn-nở

Advertisements