(Giấy chứng nhận đăng ký Quyền tác giả số 137/2008/QTG)

SUMMARY
XX century passed over in “the ups and downs” of the science and technology but the deep crisis for the thought basic of physics in particular and the natural sciences in general make us contemplate and worry: matter was born from Big Bang? And space and time were also born from there? Is there existence the creator to control all processes right from that time with the purpose of appearing mankind being? And that the phenomenon “spirit” such as: going to find out the grave samebody may be said that consciousness can be really exist out side matter? Stepping to XXI century, the echoes of “one time passed over” still saddled with the responsibility of people who study the science seriously.
As we knew, physics might have considered starting when Galileo has spoken “principle of inertia” for 350 years up to now. Going through Newton’s mechanics, Maxwell’s electrodynamics, Einstein’s relativity, quantum mechanics and quantum field theory… Physics, as people still thought, can to move towards more and more closely to universal truth, reach to a theory which unifies the all interactions having in the Nature. However, that will not have been able to happen because “Physical castle” was built on an “unsolid foundation”, leads to the phenomenon “leaning” as same as Pisa tower where Galileo had carried out the his famous experiment “freely falling body”. That “unsolid foundation” is metaphysical thinking, differentiate between dialectical materialism and the basic concept such as matter, space, time, motion, inertia etc…The big problem is the conception of “existence by oneself”, but is not “interdependent existence” as instinctive origin of natural World. Instead of going to the origin of the phenomenon from the philosophically general outlook, people avoided those thorny problems and finally, they must accept the metaphysics as one “unique target” and so that they had indeliberated to turn physics into an instrument in order to quibble for “crazy thoughts”, in fact, they turned back to the scientific spirit – Although Newton warned that: “Physics should be cautious with the metaphysics!”. “Nature is by its natural” – a mouth statement is to console ourselves for our powerlessness more than we must admit the paradox accumulating much more in physics, motivating the science to God.
On the basic of the absolute dialectical materialism methodology, the author tries to present again the most essential parts of physics as per the consistent order, from physical world outlook as an interdependent unification, the author does not accept the existence by oneself, does not discriminate microcosmic or macroscopic, rejecting to get out of physics for the metaphysical concepts with the slogan: “Return physics for physics”! Considering from this point of view, Newton mechanics is only the particular case of “A New Way” when the factor or the others can be ignored, they are not excluded but are true in the restrict condition for space and time, and when the bigness of magnetic force connecting the objects together may be ignored in order to accept the conception for the existence by oneself; electromagnetic field theory of Maxwell; relativity mechanics of Einstein and quantum field theory in the sphere of “A New Way”, one hand, mathematical formalism will be used to make the instruments to calculate the parameters of the physical processes but not be the means of modeling those processes, on the other hand, they only can apply in the local space and time narrow sphere; For the quantum mechanics in particular, Einstein was right when he said that “the God does not shoot dice” – That is true! The conception for the existence by oneself made the exertions which apply the mechanism regulation of Newton to the atomic physics, consisting of optics as well as nuclear physics, has not succeeded, in the microcosmic world, the attractive interaction of heavenly bodies are too small in comparison with the other interactions on Earth, so supposition for that “existence by oneself” can be accepted with an error in the sphere which the measure equipments can ensure. However, when the force field was strong enough as electric field or nuclear field, it is not any way to ignore them again, and so that they must turn back with the substance of thing and is the interdependent existence, they give their selves trouble with their expression form – “wave-particle duality” and “quantum orbit” of electrons in atom theatrically. The thing which is called “quantum uncertain” by Heydelbert’s uncertainty principle which is only deviatory outlook, naturally, they were started from that “wave-particle duality”, although they completely were taken out from “least-action principle” – one expression of “the change in quantity – the change in quality” law in physics.
TÓM TẮT NỘI DUNG
Như đã biết, vật lý học có thể coi như bắt đầu từ khi Galileo phát biểu “nguyên lý quán tính” cho đến nay đã được gần 350 năm. Trải qua cơ học Newton, điện động lực học Maxwell, cơ học tương đối tính Einstein, cơ học lượng tử rồi lý thuyết trường lượng tử và lý thuyết siêu dây, siêu đối xứng… vật lý học những tưởng ngày một tiến đến gần hơn tới chân lý, tới một lý thuyết hợp nhất toàn bộ các tương tác có trong Tự nhiên. Tuy nhiên, điều đó đã và sẽ không thể xẩy ra được vì “tòa lâu đài” vật lý vốn được xây nên từ một “nền móng” không vững chắc, dẫn đến hiện tượng “nghiêng” như chính tháp Pisa, nơi mà Galileo đã thực hiện thí nghiệm “rơi tự do” nổi tiếng của mình. “Nền móng” không vững chắc đó chính là nền tảng tư tưởng siêu hình, kỳ thị với phép biện chứng duy vật với các khái niệm cơ bản như vật chất, không gian, thời gian, vận động, quán tính v.v.. Nổi cộm lên là quan niệm về một sự “tồn tại tự thân” chứ không phải là “tồn tại phụ thuộc lẫn nhau” như bản chất vốn có của thế giới tự nhiên. Và thay vì đi tìm đến với cội nguồn của các hiện tượng từ cách nhìn tổng quát mang tính triết học, người ta đã né tránh những vấn đề “gai góc” ấy, để cuối cùng phải chấp nhận siêu hình như một “cứu cánh” duy nhất và do đó đã vô tình tự biến vật lý thành một công cụ ngụy biện cho những “ý tưởng điên rồ”, về thực chất, đi ngược lại với tinh thần của khoa học – mặc dù Newton vĩ đại đã có lời cảnh báo: “Vật lý hãy cẩn trọng với siêu hình!”. “Tự nhiên vốn dĩ như vậy” – một câu nói cửa miệng chỉ để tự an ủi cho sự bất lực của chúng ta hơn là thừa nhận những nghịch lý và bất cập ngày càng chất chồng nhiều lên trong vật lý, đẩy khoa học đến với Thượng đế.
Trên cơ sở phương pháp luận biện chứng duy vật triệt để, tác giả cố gắng trình bầy lại những phần cốt lõi nhất của vật lý học theo một trình tự nhất quán, từ cách nhìn thế giới vật chất như một thể thống nhất, phụ thuộc lẫn nhau, không chấp nhận tồn tại tự thân, không phân biệt vi mô hay vĩ mô, loại bỏ ra khỏi vật lý những khái niệm siêu hình vốn đã ăn sâu, bám rễ một cách dai dẳng với khẩu hiệu “Trả lại vật lý cho Vật lý”! Xét từ góc độ này, cơ học Newton chỉ là trường hợp riêng của CĐM khi có thể bỏ qua yếu tố này hay yếu tố khác, nó không bị loại trừ mà vẫn đúng trong điều kiện hạn chế về không gian và thời gian, trong điều kiện khi độ lớn của lực trường thế gắn kết các vật thể với nhau có thể được bỏ qua để chấp nhận quan niệm về sự tồn tại tự thân; lý thuyết trường điện từ của Maxwell, cơ học tương đối tính của Einstein và lý thuyết trường lượng tử trong phạm vi CĐM, một mặt, chỉ còn được coi là những hình thức luận toán học làm công cụ tính toán các thông số của các quá trình vật lý mà không phải là phương tiện để mô phỏng các quá trình đó, mặt khác, chúng cũng chỉ có thể ứng dụng được trong một phạm vi hẹp cả về không gian, thời gian lẫn độ lớn của tác động; riêng đối với cơ lượng tử, Einstein thiên tài đã có lý khi nói “Chúa không chơi súc sắc” – quả đúng vậy! Chính quan niệm sự tồn tại tự thân đã khiến mọi nỗ lực áp dụng những quy luật cơ giới của Newton vào vật lý nguyên tử, kể cả quang học cũng như vật lý hạt nhân đã không thành công, vì trong thế giới vĩ mô, tương tác hấp dẫn của các thiên thể thường quá nhỏ bé so với những tương tác khác trên Trái đất, nên giả thiết về sự tồn tại tự thân đó còn có thể chấp nhận được với một sai số nằm trong phạm vi mà các thiết bị đo có thể đảm bảo được. Tuy nhiên, khi trường lực thế đã đủ mạnh như trường điện hay hạt nhân, thì không có cách gì loại bỏ chúng đi được nữa, và như vậy, đáng lẽ ra phải quay trở về với bản chất của sự vật là sự tồn tại phụ thuộc lẫn nhau, thì người ta lại loay hoay với hình thức biểu hiện của chúng – “lưỡng tính sóng-hạt” và sự “lượng tử quỹ đạo” của electron trong nguyên tử đầy kịch tính. Cái được gọi là “sự nhòe lượng tử” bởi nguyên lý bất định Heidelberg chỉ là một cách nhìn lệch lạc, về thực chất, lại được xuất phát cũng từ chính “lưỡng tính sóng-hạt” đó, mặc dù nó hoàn toàn được rút ra từ “nguyên lý tác động tối thiểu” – một thể hiện của quy luật lượng đổi-chất đổi trong vật lý.
Tất cả nội dung trên được thể hiện trong 4 chương và Phụ lục:
Chương I – trình bầy lại toàn bộ các phạm trù cơ bản cùng các quy luật vận động của vật chất trong khuôn khổ của triết học duy vật biện chứng trệt để; các khái niệm cơ bản, các nguyên lý và định luật cơ bản của vật lý học.
Chương II – trình bầy tương tác hấp dẫn, hiện tượng quán tính trong trường hấp dẫn, các trạng thái năng lượng của thực thể vật lý và cách sử dụng các HQC khác nhau để nghiên cứu tương tác giữa các thực thể vật lý.
Chương III – trình bầy tương tác điện và lý thuyết về dipol, photon và sự thống nhất tương tác điện – hấp dẫn.
Chương IV – trình bầy tương tác hỗn hợp điện – hấp dẫn và nguyên tử; giả thuyết về multipol, hạt nhân và thống nhất các tương tác hạt nhân với tương tác điện; liệt kê những vấn đề còn tồn đọng của CĐM và phác họa ý tưởng giải quyết chúng.
Trong phần Phụ lục trình bầy 28 nghịch lý và bất cập của vật lý hiện nay và cách giải quyết trong khuôn khổ CĐM; khái niệm nghịch lý được tác giả sử dụng để chỉ những hiện tượng và sự vật trái với tư duy biện chứng duy vật triệt để; còn những hiện tượng, tuy trước đây bị coi là nghịch lý nhưng, theo tiêu chí như vậy, không còn là nghịch lý nữa, được liệt kê ở phần cuối của Phụ lục.
Cuối cùng, nỗ lực của tác giả là cố gắng gìn giữ những gì là “tinh hoa” của tri thức nhân loại trong suốt hơn 2500 năm qua, chỉ bổ khuyết, sửa chữa những bất hợp lý, trái với lôgíc và “suy nghĩ lành mạnh”, trái với bản chất của hiện tượng mặc dù, về mặt hình thức, có vẻ như mọi việc xẩy ra như chúng đang có. Nội dung đó hình thành nên CON ĐƯỜNG MỚI CỦA VẬT LÝ HỌC – cũng là tên của cuốn sách này vậy.

2 comments
Comments feed for this article
Tháng Sáu 1, 2009 lúc 4:47 chiều
lê đăng biển
em là sinh viên vật lý của đh khoa học tự nhiên ,em hoc năm thứ 2 rồi nhưng cũng không biết ra trường mình sẽ làm gì.em muốn đọc cuôn sách Con đường mới của Vật lý học này để tìm ra con đương mới cho con đường nghiên cữu khoa học của mình ,em co thể mua cuốn sách này ở đâu?
em cảm ơn!!
Tháng Sáu 1, 2009 lúc 7:06 chiều
vuhuytoan
Nếu chỉ là làm quen, thì những gì trên blog này cũng đủ để bạn lựa chọn. Một cách hệ thống hơn thì bạn có thể download ở http://www.ebook.edu.vn/?page=1.23&od=r (ở đây chỉ thiếu Chương IV của cuốn sách thôi). Khi nào bạn thực sự quan tâm tới sự phát triển tiếp theo thì mới cần đến cuốn sách.
Chúc bạn thành công trên “Con đường mới của vật lý học”!